Cậu bé bế em ăn xin ước mơ được đến trường: ‘Con cố đọc hết chữ trên giấy gói bánh mì vì sợ quên mặt chữ’

Nhưng nỗi sợ ấy hiện đang dần biến mất, vì em rồi sẽ được đến trường.

0
1178

Câu chuyện về hai anh em Trần Văn Cường (12 tuổi) và Trần Thụ Minh (2 tuổi) bồng bế nhau đi ăn xin trên đường phố Sài Gòn được Tiin.vn chia sẻ vào ngày 15/12 nhận được rất nhiều sự quan tâm của độc giả. Ngay sau đó, nhiều Mạnh Thường Quân đã tìm đến giúp đỡ hai em với mong muốn 2 em sẽ có được những ngày tháng tốt đẹp hơn.

Hình ảnh cậu bé bế em ăn xin gây xúc động.

Đến thời điểm hiện tại, với sự giúp đỡ của cộng đồng, Cường và Minh không còn phải đi xin mỗi tối nữa, cùng với đó là tia hy vọng về một ngày mai được cắp sách đến trường.

Lời hứa của người mẹ nghèo

‘Ước mơ của em là được đi học trở lại’ – ước mơ giản đơn của Cường khiến bao người xúc động trong suốt thời gian qua, giờ đây đang được cộng đồng chung tay thực hiện.

‘Chính quyền địa phương xuống thăm và nói là sẽ giúp đỡ để bé Cường được đi học lại. Bây giờ chưa có khả năng học ở trường nhưng sẽ cố gắng cho Cường đi học ban đêm, sáng thì ở nhà giữ em cho mẹ đi làm. Sang năm tới tôi sẽ về quê rút học bạ và làm giấy tạm trú tạm vắng cho Cường, để bé được nhập học chính thức ở trường vào ban ngày như những bé khác‘ – chị Nguyễn Thị Út (mẹ bé Cường) bộc bạch.

Trước mắt, với sự giúp đỡ từ chính quyền địa phương, Cường sẽ sớm được quay lại với việc học, đó có thể chỉ là một lớp học bổ túc vào ban đêm, nhưng vẫn phần nào giúp em nuôi lớn ước mơ con chữ.

Vợ chồng chị Út có bốn người con, đứa con gái lớn cũng vì hoàn cảnh gia đình mà dang dở chuyện học hành nhiều năm nay, chị không muốn chuyện này lại một lần nữa lặp lại với Cường.

‘Bé được đi học trở lại là may mắn cho tương lai của bé sau này, dù mình khổ thế nào thì mình vẫn là người lớn nên dễ hơn, còn bé mới học hết lớp 3, lớn lên đâu làm được cái gì, thiếu hụt con chữ rồi phải đi làm công ty rác giống ba mẹ thì khổ cả đời, không có tương lai mà còn bệnh hoạn thêm’ – người mẹ nghẹn ngào.

Mẹ có thể bất lực trước cuộc đời, nhưng sẽ luôn cố gắng đứng lên vì ước mơ của con: ‘Cộng đồng, địa phương đã giúp đỡ nhiều, nên tôi cũng hứa là sẽ không để con đi xin như vậy nữa, nếu mà sai lời hứa thì xin chịu tất cả. Từ đây đến tết tôi sẽ tìm cách làm sao để Cường quay trở lại trường học’.

Giấy gói bánh mì giữ ước mơ con chữ

Khi quay trở lại gặp Cường, chúng tôi thấy rõ sự vui vẻ và hạnh phúc trong mắt em. Những đêm dài ngồi lê ngoài đường đã khép lại, giờ đây, em được ở nhà cùng với mẹ và đã dám mơ về một tương lai tươi sáng hơn.

‘Em thấy rất vui vì không phải đi xin và được đi học trở lại. Vì em biết mình không thể làm công việc này mãi, em cũng phải lớn lên, phải đi làm để nuôi hai em nhỏ của mình và cả mẹ nữa, hai em cũng phải đi học giống em, còn mẹ sẽ ngày càng lớn tuổi và yếu đi, nên em phải đi làm để nuôi mẹ’ – Cường tâm sự.

Anh ba phải đi học, vì anh ba còn có Minh

Lần này, khi được hỏi tương lai muốn làm gì, Cường không còn ngần ngại nói câu ’em còn nghèo quá nên em không dám nghĩ’, thay vào đó, em nhanh nhẹn trả lời: ‘Em rất thích làm thợ trang điểm. Hồi trước mẹ đi làm có nhặt mấy món đồ trang điểm người ta bỏ về nhà, em lấy rồi trang điểm cho em gái 5 tuổi của em, em rất thích công việc này’.

Vậy là, không phải em không dám nghĩ, mà là em đã nghĩ nhưng sợ mình không có khả năng để thực hiện, nên giấu lại trong lòng. Với Cường, ước mơ được đi học luôn cháy bỏng trong em, bởi em sợ một ngày mình quên mặt chữ, và tương lai sẽ không thực hiện được đam mê chỉ vì mình không biết chữ.

‘Em thấy chữ là em đọc, tại em sợ mình quên mặt chữ. Khi em ăn bánh mì, có mấy mẫu giấy báo gói bánh có chữ, em cũng lấy nó để đọc’ – cậu bé kể lại.

Lần này, khi được hỏi tương lai muốn làm gì, Cường không còn ngần ngại nói câu ’em còn nghèo quá nên em không dám nghĩ’, thay vào đó, em nhanh nhẹn trả lời: ‘Em rất thích làm thợ trang điểm. Hồi trước mẹ đi làm có nhặt mấy món đồ trang điểm người ta bỏ về nhà, em lấy rồi trang điểm cho em gái 5 tuổi của em, em rất thích công việc này’.

Vậy là, không phải em không dám nghĩ, mà là em đã nghĩ nhưng sợ mình không có khả năng để thực hiện, nên giấu lại trong lòng. Với Cường, ước mơ được đi học luôn cháy bỏng trong em, bởi em sợ một ngày mình quên mặt chữ, và tương lai sẽ không thực hiện được đam mê chỉ vì mình không biết chữ.

‘Em thấy chữ là em đọc, tại em sợ mình quên mặt chữ. Khi em ăn bánh mì, có mấy mẫu giấy báo gói bánh có chữ, em cũng lấy nó để đọc’ – cậu bé kể lại.

Cậu bé 12 tuổi khao khát có nhiều bạn bè

Cường cũng tâm sự rằng em muốn đến trường để tìm kiếm thêm bạn bè vì khi đi xin thì ‘ít người chơi với em’: ‘Đi học vui lắm, em rất thích đi học, dù đi học có cực nhưng mà vui’.

Ở độ tuổi của Cường, các bạn cùng trang lứa mơ về những món ăn ngon, những bộ đồ đẹp, những món đồ chơi mới, còn Cường, em chỉ mơ về một gia đình ổn định có đủ ba và mẹ, chị và các em cùng nhau sống chung dưới một mái nhà, vậy đã đủ rồi.

Chúng ta không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng chúng ta có thể chọn lựa cách mình sẽ sống. Như cái cách của mẹ con Cường, chỉ cần cùng nhau cố gắng, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp hơn.